MƯA MÙA HÈ

Email In

Cùng lắng nghe những dòng cảm xúc của một cựu học sinh Quốc Học hiện đang là sinh viên Kinh Tế Huế nhé.

 

 



Tặng A.T

Tặng những ai đã, đang, và sẽ thuộc về ngôi trường này,
và những ai từng có kỉ niệm tinh khôi đầu đời gắn với nơi đây…



Hoàng Tân.

Vừa thi xong môn cuối cùng là tôi lên máy bay về Huế ngay. Vì Sài Gòn quá nóng bức và ngột ngạt, ừ cũng đúng, nhưng có lẽ là vì tôi nhớ Huế, nhớ da diết. Đối với tôi, hạnh phúc là được ăn bữa cơm mẹ nấu, bình yên là được lang thang trên những con đường của thành phố quê hương. Thoắt cái đã 3 năm tôi rời ghế phổ thông, xa mái trường để lại trong tôi và bao nhiêu thế hệ học sinh khác những tình cảm mà mọi từ hoa mĩ nhất đều là hữu hạn để diễn tả nó.

Chiều hè, nắng vẫn chưa tắt hẳn, tôi lang thang trên sân trường xưa với chút nắng, chút gió, với hàng Điệp anh đào xanh mướt, với ô cỏ vuông… Bắt gặp một cô bé, có lẽ là “đồng môn”, à không, chắc chắn chứ, đang ngồi trên ghế đá. Lưỡng lự trong 2 giây, tôi ngồi xuống cạnh bên. Cô bé có làn da trắng và mái tóc đuôi gà trợn mắt lên nhìn tôi như thể tôi là một vật thể lạ.



-Có nhất thiết phải nhìn anh như rứa không? – tôi cười

-Có nhất thiết phải ngồi ở đây không ạ? – Đuôi Gà hằn học đúng kiểu trẻ con

-Ừ thì đồng môn rồi, “đồng ghế” nữa có răng mô em! Trường mình thay đổi nhiều em hè.

-Hồi anh học, tượng bác Hồ màu trắng.

-Em mới vô trường được 2 năm, làm răng biết trường có thay đổi hay không?

-Ừ hí!

-Mà có, thầy Phước hiệu phó về hưu rồi anh!

-Rứa bây giờ ai lên thay hả em?

-Chưa chắc, nghe đồn là thầy “Thỏ”.

-Hấy? Thầy “Thỏ” là thầy mô? – tôi lấy làm lạ

-Thì em nói nhầm, thầy Thọ, làm chi ghê rứa – em vẫn ngỡ là tôi chế diễu vì cách phát âm sai của em

Vừa nói, em vừa đánh bốp 1 cái thật mạnh vào tay tôi, hành động ấy thật tự nhiên và gần gũi tưởng như em đã quen tôi lâu lắm rồi vậy. Và như thế chúng tôi quen nhau. Có lẽ rằng, giữa những học sinh đã từng ngồi dưới mái trường này, có 1 sợi dây vô hình gắn kết họ với nhau, tôi và em cũng không phải ngoại lệ, mà có chăng thì sợi dây giữa chúng tôi chắc chắn và ngắn hơn mà thôi

-Anh là Hoàng Tân. Còn em là Hà Thảo, đúng không?

-Răng anh biết.

-Nhìn rứa mà ngốc hè ! – vừa nói tôi vừa nhìn vào nhãn vở của em.

-À ừ.

*****

Hà Thảo.

11h. Điện thoại rung “ Bé ơi ngủ ngoan ^^”. Tin nhắn từ 1 số lạ nhưng nó đủ thông minh để biết nó được gửi từ anh Hoàng Tân - người nó vừa quen ban chiều. Nó không thích ai gọi nó là “bé”. Nó đã 17 tuổi, cao 1m70 và chuẩn bị là một học sinh lớp 12, chẳng lí nào cái tên đó còn phù hợp với nó cả. Thế nhưng nó vẫn mỉm cười khi Hoàng Tân gọi nó là “bé”, kì lạ!

Nó thật sự mến anh. Vì anh học kiến trúc, ngành mà nó đã từng ao ước, và hơn hết anh dám theo đuổi ước mơ của mình. Còn nó, từ bỏ cái ước mơ trở thành kiến trúc sư chỉ vì những lời ngăn cấm của gia đình “ngành đó khó xin việc mà gia đình mình chẳng có ai làm trong lĩnh vực đó cả con ạ”.  

*****


Hoàng Tân.

1. Tôi thích lang thang ở sân trường. Và bây giờ, đó là điều tôi mong ngóng hàng ngày. Để được nhìn thấy em, để được chí chóe với nhóc Đuôi Gà bướng bỉnh ấy. Hôm nào em đi học hoặc bận việc mà không đến đây học bài, tôi lại có cảm giác thiếu thiếu cái gì đó.

Mưa hạ vẫn thế, chợt đến rồi cũng chóng đi khiến con người ta chưa kịp nhận ra nó thì mưa đã ngớt tự lúc nào. Chiều mưa đó, tôi đã nhận ra rằng: “tôi yêu em”.

-Đi anh!

Em nói với tôi duy nhất 2 từ, nhưng cái kéo tay đó, ánh nhìn đượm buồn đó đã khiến tôi thuộc về em. Em đưa tôi tới một quán café được bài trí theo phong cách cổ điển, những chiếc bàn vuông được trải khăn ca-rô đỏ đen và cắm 1 cành hồng, màu chủ đạo của quán là nâu và đỏ. Em để tôi ngồi ở đó như 1 kẻ bị thôi miên rồi lạc mất hút vào phía trong quán, một chốc sau mang ra hai tách café:

-Em pha đó, thử đi!

Rồi em bước lên sân khấu, ngồi trước piano. Những ngón tay thon dài trắng muốt lướt trên những phím trắng đen, khuôn mặt sáng lên như một thiên thần. Khoảnh khắc ấy, em như lạc vào thế giới khác, chỉ có em và âm nhạc mà chẳng hề quan tâm bất cứ điều gì khác. Bình yên quá!. Cái vẻ ngang bướng, cứng đầu của Đuôi Gà hàng ngày dường như tiêu tan trong phút giây đó. Em trở nên dịu dàng và yếu đuối đến nao lòng. Những khúc nhạc vang lên diệu kì, êm ả, thoảng trong đó nỗi buồn chợt đến rồi chợt đi như cơn mưa ngoài trời của một cô bé 17 tuổi!  Bản nhạc kết thúc mà tôi vẫn chưa hết ngẩn ngơ vì những giai điệu của nó. Em bước xuống ngồi đối diện tôi, nhâm nhi tách café.

-Em làm anh bất ngờ đấy! Tưởng chỉ biết học với giỏi cãi lời “người lớn” thôi chứ!

Em cười hiền, nụ cười đó có thể giữ lại cả cơn mưa hạ bất chợt ngoái kia và bất kì một cơn gió nào. Hôm nay, em lạ quá!

Em cứ im lặng như thế, nhìn vào tách café đã lạnh ngắt; nhìn vào những vệt dài mưa vẽ lên trên tấm cửa gương; nhìn ở điểm nào đó, xa xăm lắm! Chẳng biết đã có chuyện gì xảy ra, nhưng tôi biết, em đang buồn, không đơn giản chỉ là nỗi buồn vu vơ của cô bé mới lớn như tôi đã suy đoán. Tôi không hỏi em bất cứ câu gì. Nếu muốn, em sẽ kể cho tôi. Em kéo tôi tới đây, nghĩa là em rất cần tôi.  Vì thế, ngồi im lặng bên cạnh em lúc này có lẽ là điều tốt nhất tôi có thể làm cho em.

8h. Sau 3 tiếng đồng hồ thì em cũng đã lên tiếng:

-Anh về đi, ở đây lâu quá rồi!

-Còn em?

-Em muốn đi loanh quanh đã!

-Để anh đi với em!

Em đứng dậy, có lẽ em cũng rất mong lời đề nghị đó của tôi nên cũng chẳng từ chối, hoặc cũng có thể em đã quá mỏi mệt để nói thêm bất cứ điều gì nữa.

Tôi để tiền dưới đáy dĩa nhưng em cản lại.

Chở em đi qua khắp phố phường của Huế, hi vọng rằng không khí mát mẻ sau một trận mưa rào sẽ khiến tâm trạng em ổn hơn.

-Anh, về phố đi bộ đi!

Những câu nói của em lúc này đối với tôi thật quý giá. Và tôi chỉ còn biết làm theo nó như một điều hiển nhiên phải thế.

Ngồi bên bờ sông, gió thốc vào mặt, thổi bay những sợi tóc mai của em, đẹp!

-Ba mẹ em chia tay nhau rồi!

Nói gì đây? Tôi chỉ quen pha trò và chọc tức em, vả lại, những lời an ủi vào thời điểm này có ý nghĩa gì?

- Cứ khóc đi! Cho mượn vai này nhóc!

1 giọt, 2 giọt, nước mắt của em bắt đầu giàn dụa khắp má rồi xuống cằm và cổ áo, cả vai áo của tôi nữa. Cổ họng tôi đắng ngắt.

Dần dần, em cũng lấy lại được bình tĩnh và kể cho tôi nghe, nhưng trong lời kể của em vẫn có những tiếng nấc không kìm được.

Em là con trong một gia đình khá giả, quán café ban nãy cũng là của bố mẹ em. Trong mắt mọi người, em là một cô bé may mắn được sống trong một gia đình hạnh phúc. Bố mẹ chia tay chỉ vì không hợp nhau, chỉ đến khi bố mẹ ra tòa em mới biết điều đó, từ trước tới nay họ vẫn yêu thương nhau (hoặc có thể chỉ là trước mặt em). Ừ, đó là một nỗi đau quá lớn đối với một cô tiểu thư luôn sống trong sự sung sướng và đầm ấm. Nỗi buồn đó sẽ chẳng thể chóng qua được, nó đã làm em tổn thương nặng. Và chẳng biết bao giờ vết thương ấy mới thôi hành hạ em. Tôi thương em, nhưng biết làm gì ngoài việc cho em mượn bờ vai này, chưa khi nào tôi thấy mình vô dụng như thế.

Mùa hè ấy, bạn bè em đâm đầu vào học cho năm cuối cấp, còn em thì quay quắt để tập quen với cuộc sống mới vắng bóng người bố, và hoảng loạn vì so với bạn bè thì em đang “chậm chương trình”. Những ngày tháng đó, tôi luôn bên cạnh em, mọi lúc em cần và cả… không cần.


2.

-Này em, thời gian qua mình đã sống vì quá khứ và hiện tại quá nhiều rồi. Tính tới tương lại 1 chút nhé!

-Tương lai của em bây giờ là cái chi? – ánh mắt em nhìn ráo hoảnh

-Đại loại như em sẽ thi trường đại học chi? Ở mô? – tôi giả bộ tỉnh bơ

-Kinh tế. Em phải học để quản lí cái cơ nghiệp hiện tại của ba em chớ - mắt em lấy lại được thần sắc và chút vẻ tinh anh, nhí nhảnh mà buổi đầu tôi gặp.

-Ở mô?- tôi hào hứng đưa em vào câu chuyện.

-Em không biết nữa, để suy nghĩa đã!

-Nếu mà học ở Sài Gòn thì nhớ là trong nớ có anh hí!

-Có anh thì răng? - lại bắt đầu bướng bỉnh, nhưng tôi thích em thế này hơn.

-Này nhé…

 


Tôi luyên thuyên cho em nghe về cuộc sống ở Sài Gòn. Không biết nó vào đầu em được bao nhiêu, nhưng dù sao vẫn ổn hơn là cứ mãi im lặng. Dù Sài Gòn không yên bình và trong lành như Huế thì nó cũng có nắng, có mưa và cả gió như em thích. Sài Gòn năng động, phù hợp cho một sinh viên kinh tế. Sài Gòn có cả những buổi chiều café bệt, những lần cuối tuần về ngoại ô... Sài Gòn có cả một người luôn ngóng trông và sẵn sàng chào đón em nữa, cô bé ạ! Tôi đã nói rất nhiều, nhưng điều cuối cùng thì nó lại mắc kẹt ở cuống họng. Bao giờ cũng vậy, câu nói đơn giản, chân thành nhất xuất phát từ đáy lòng ấy cũng là điều khó nói nhất.  

-Mình đứng ở mô cũng ổn hết, chỉ cần em thay đổi góc nhìn mà thôi! – Tôi  tin chắc rằng em hiểu tôi muốn nói điều  gì, em luôn thông minh mà.


*****



Hà Thảo.

Câu nói của anh chiều nay khiến nó suy nghĩ rất nhiều. Phải rồi, quan trọng là “thay đổi góc nhìn”. Nhìn ở một góc nào đó, hoàn cảnh của nó chưa phải là quá tệ. Bố mẹ vẫn yêu thương nó như ngày xưa, chỉ là không được sống chung với cả bố lẫn mẹ trong một mái nhà thôi mà. Nó đã đọc ở đâu đó rằng “ thiếu thốn lớn nhất của đời người là quá đầy đủ”. Uh, 17 năm quá nó đã sống quá đủ đầy, mọi chuyện tốt đẹp nhất đến với nó như điều hiển nhiên mà nó quên đi cố gắng. Quên mất cả nỗi buồn là gì, và mất luôn cảm giác hạnh phúc khi có được điều gì đó. Giờ nó đã biết nước mắt không chỉ là trẻ con và yếu đuối. Đôi khi, ở trường hợp nào đấy, nước mắt khiến con người ta trưởng thành và thấm thía cuộc sống hơn. Biết vui, biết buồn, biết quý giá những điều thuộc về nó hơn. Và giờ đây, nó thấy hạnh phúc nho nhỏ mỗi ngày khi có anh ở bên an ủi và quan tâm nó.


*****

Hoàng Tân.

1. Chuyện xảy ra đã làm em thay đổi quá nhiều. À không, em vẫn là em, trong sáng và thanh khiết như sương mai, chỉ là trưởng thành hơn mà thôi. Dẫu biết thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, nhưng 2 tháng để những mất mát quá lớn ấy bớt làm đau một tâm hồn hãy còn non nớt là một điều kì diệu. Dù sao thì em cũng đã biết chấp nhận những gì đã qua và đang cố gắng sống tốt lên từng ngày.

Tôi sắp phải vào Sài Gòn để tiếp tục năm cuối của đại học, nghĩa là tôi sắp phải xa em. Thời gian tới chắc hẳn rằng cả tôi, cả em đều sẽ rất bận rộn vì chuyện học hành và hàng tram thứ linh tinh không tên khác. Có bao giờ, em dành một góc nhỏ trong tim mình cho tôi ngự trị, hay những khó khăn, và vô số cảm xúc mà chắc chắn một năm trước mắt em phải trải qua sẽ em làm lãng quên mùa-hè-có-tôi của em. Chẳng thể nào biết được, còn tôi thì sẽ rất nhớ và lo lắng cho em. Liệu ai sẽ ở bên em và cho em mượn bờ vai những lúc em khóc. Năm 12 của em sẽ không dễ dàng gì, ngoài những áp lực và tình cảm của một đứa học trò cuối cấp, những rắc rối không thể đoán trước được xoay quay vấn đề của bố mẹ em là điều rất có thể xảy ra.

Còn một tuần nữa thì tôi đi, Huế- Sài Gòn thì cũng chẳng phải là xa xôi gì, nhưng mỗi ngày không được gặp Đuôi Gà, không thể biết được chuyện gì đang xảy ra với cô bé sẽ khiến tôi ngạt thở mất.

2. Chiều chủ nhật trong vắt, những ánh nắng cuối ngày vẫn nhuộm vàng cả 1 góc thành phố và ngôi trường cổ kính, tôi lại gặp em ở sân trường:

-Này nhóc, tuần sau anh đi rồi đó.

Lại im lặng, em đang nghĩ gì thế hả nhóc? Thôi được rồi, được đi bên em thế này là tôi đã hạnh phúc lắm rồi, chẳng thèm quan tâm nữa.

-Anh, mình lại lang thanh nhé! Một năm ở Sài Gòn, chắc là anh sẽ thèm được lang thang ở “nhà mình” lắm đó!

-Ừ- bao giờ cũng vậy, em luôn nói đúng, hoặc cũng có thể là tôi luôn cho là em đúng.

Em chăm chú vào cốc kem thứ 5 thật ngoan ngoãn như một chú cún con, tôi bật cười rồi không biết em sẽ “xử” tôi thế nào khi biết tôi đưa ra phép so sánh ngộ nghĩnh ấy.

-Cười chi? – em vênh mặt đầy thách thức, sẵn sang cho trận đấu khẩu thứ n của chúng tôi

-À mà mai mốt em có ra sân bay tiễn anh không? – tôi lảng sang chuyện khác

 

-Không!

 

-Trả lời lời cộc lốc rứa à, hư – tôi giả bộ như không quan tâm tới nội dung câu trả lời đó của em, nhưng trong lòng ngổn ngang những câu hỏi ko thể tự mình giải đáp

 

-Blều blều – em lè lưỡi chọc tôi

 

-Mà đừng nói với anh em sợ chia tay anh sẽ khóc nên không đi nghe, lí do giống phim Hàn Quốc, hehe – cuối cùng thì tôi cũng nghĩ ra một câu để khơi cho em ra những gì đang nghĩ

 

-Xì, đây với Sài Gòn, xa xôi chi mà tiễn với đưa. Có mà đi tiễn mới giống phim Hàn Quốc lãng xẹt á. Mà em đưa anh anh ra sân bay, rồi ai đưa em từ sân bay về nhà – chưa nói hết câu em lại chúi mũi vào cốc kem đang ăn dở, tỉnh rụi.


Một người tình cảm như em, những lí do đó chắc chắn chỉ là ngụy biện mà thôi. Mà cũng phải, bao lần đi chơi tôi đều đưa em về tận nhà, quãng đường từ sân bay về nhà em khá xa, em sẽ không về một mình được. Rồi sau này đi học thêm buổi tối, đi chơi với bạn bè v.v… ai sẽ đưa em về. Hồi chưa quen tôi, bố em vẫn đưa đón, nhưng giờ em chỉ sống với mẹ, nhỡ mẹ em bận thì làm sao?  Bao nhiêu nỗi lo về em cứ quấn chặt lấy tôi, cảm giác khó chịu dâng lên tận ngực!


3. Đêm trước ngày tôi đi.

Nhắn một sms cho em “Ngay mai anh di. O nha ngoan nha nhoc! Nho lang thang Hue giup anh” . Tin trả lời còn ngắn ngủi hơn cả cái tin được soạn đi soạn lại rồi mới gửi đi, và thậm chí là còn có vẻ đùa giỡn : “ Di ngoan :D”. Chẳng lẽ em vô tình đến thế, chẳng lẽ với em, tôi chỉ đến đó? Tôi buồn nhưng vẫn không thôi lo lắng cho em trong những ngày tháng tôi không ở Huế.  Phải rồi, yêu đơn phương nghĩa là đã dũng cảm chấp nhận những điều đó mà.


4. Buổi sáng ở sân bay, một vài đứa bạn thân và bố mẹ đến tiễn tôi. Tôi không mong em sẽ xuất hiện vào phút cuối như phim nhưng tôi vẫn không thể không đảo mắt khắp đám đông. Cuộc sống vẫn chẳng đi theo một lập trình nào sẵn có, và con người chẳng thể nào đoán trước điều gì sẽ xảy ra, tất nhiên. Những gì con người ta chân thành mong ước nhưng không dám nghĩ đến có thể sẽ xảy ra. Em đang đứng trước mặt tôi.


     -Răng biết giờ anh đi?

 

-Chuyện, Hà Thảo mà lại - em nháy mặt tinh nghịch

 

-Rứa chút ai đưa em về, hay là anh nói đứa bạn anh đưa em về nghe!

 

-Ba em đưa em tới, chút đưa em về luôn. Ba chỉ không ở chung nhà với em thôi, vẫn lo lắng cho em mà! Anh định làm ba nuôi của em đó à, lo đủ kiểu.

 

-Ừ hí, hehe

 

Em ngồi bên tôi trên băng ghế chờ, vẫn thế, lại chí chóe, lại đấu khẩu. Tôi sẽ lưu giữ lại bằng hết hình ảnh của em và cảm xúc trong tôi lúc này, bởi tôi biết, mai này xa rồi, tôi sẽ rất nhớ và thèm được ngồi bên cạnh em như bây giờ.

Âm thanh từ chiếc loa phát ra thông báo rằng chuyến bay của tôi sắp cất cánh, em quay sang nhìn tôi, ánh mắt mang những ý nghĩ khó đoán biết.

-Anh đi ngoan hí – không một nụ cười hay cái nháy mắt tinh nghịch nào để hợp “tông” với câu nói kia.

-Em ở nhà cũng phải ngoan đó.


Khóe mắt em đã đỏ và ngấn nước. Thế đấy, lại mít ướt nữa rồi. Tim tôi nhói lên. Lúc mà em tỏ ra thờ ơ khi tôi đi, tôi đã buồn, rất buồn vì nghĩ  rằng đối với em tôi chẳng là gì cả. Còn lúc này, em khóc vì phải chia tay, tôi lại thấy đau bởi cho rằng chính tôi là người mang nỗi buồn đến cho em. Con người ta vẫn luôn mâu thuẫn như thế ư?

Em nhón lên và thì thầm vào tai tôi rất nhiều, nhưng trong nước mắt, mọi âm thanh đều nhòe đi. Tôi chỉ kịp nhận ra rằng lí do em không muốn tiễn tôi đi là em ghét sự chia ly, đặc biệt là sau khi bố mẹ em li dị, và em cũng không muốn nước mắt của mình sẽ làm tôi phải vướng bận.

Những ngón tay hàng ngày của tôi vẫn điêu luyện lướt trên bàn phím và cầm cọ, sao lại cứng đờ và thật khó khăn để điều khiển nó có thể gạt hết những giọt nóng hổi lăn trên gò má trắng, mỏng của em.

-Ước chi anh có khăn giấy hay khăn mùi xoa để lau nước mắt cho em như trong phim hè – tôi cố pha trò để tìm nụ cười trên khuôn mặt đẫm nước mắt của em.

-… - em lại cười hiền như ngày mưa ấy.

Ngoại trừ lần đầu tiên một mình vác balô vào Sài Gòn học với một mớ những lo lắng cho cuộc sống xa nhà và ánh mắt buồn của mẹ ám ảnh tôi, thì đây là chuyến đi nặng trĩu gánh ở lại nhất. Dẫu là đi rồi sẽ về, cũng chẳng phải xa xôi lắm, nhưng sao tôi vẫn cứ bất an khi nghĩ em không có tôi bên cạnh. Tôi lại đề cao giá trị của mình đối với em rồi đây, điên thật!
Buông bàn tay vẫn nằm gọn trong bàn tay của tôi nãy giờ, quay mặt đi mà không 1 lần quay đầu nhìn lại, vì tôi biết, có 1 ánh mắt vẫn đang dõi theo mình, mà quay lại cũng chỉ khiến tôi thêm yếu lòng mà thôi.
“Này cô bé, gắng học nhé. Anh vẫn đợi em vào Sài Gòn đó. Và anh sẽ thường xuyên liên lạc để nhắc nhở và “giám sát” em nữa! Anh yêu em, Đuôi Gà ngang bướng của anh ạ!”, chỉ thế thôi, mà tôi cũng không tài nào nói ra thành lời.

*****

Mai Thảo.
Anh đi rồi. Mình sẽ vẫn tiếp tục cố gắng. Cố gắng vì một tương lai xa, được ngồi trên một giảng đường nào đấy ở vùng đất có anh.
Nếu một ngày anh không gọi điện hay nhắn tin cho em thì sao nhỉ? Chắc sẽ rất giận đó. Vì em trót biết nhớ anh rồi mà. Chỉ là em không nói ra mà thôi, biết làm sao được, nói ra điều đó còn khó gấp tỉ lần việc phải tiễn anh đi ấy chứ.

*****

Một ngày không xa, có lẽ rằng cơn mưa Sài Gòn sẽ rộn ràng hơn, bởi lúc đó mưa có nắng và cả gió nữa, bởi lúc đó Hoàng Tân và Hà Thảo có nhau cùng đi qua những ngày tuổi trẻ tươi đẹp.
Có những thứ tình cảm, nếu thật sự được tạo hóa nối cho một sợi dây vô hình nào đó, nếu thật sự xuất phát  từ hai trái tim nóng, thì có hay không 1 tiếng yêu cũng chả sao cả. Vì trong 2 tâm hồn đồng điệu ấy, họ có thể hiểu nhau./.





12.06.10

Cỏ.17

doanthanhnien.hce.edu.vn

Comments

avatar Ánh Hồ
0
 
 
Nhìn cái đoạn "Tặng A.T." mà cứ tưởng là "Tặng A.H."
=))
Name *
Email (For verification & Replies)
Code   
Submit Comment
Hủy
Name *
Email (For verification & Replies)
Code   
Submit Comment

Tin liên quan:
Tin cũ hơn:

 

TÌM KIẾM

Loading